A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

PHẠT HAY THA (Câu chuyện về một tình huống vi phạm nội quy trường học)

Có nhiều nhận xét khác nhau về việc làm vừa qua của tôi và một cuộc tranh luận đã nổ ra giữa các giáo viên trong trường xung quanh sự việc ấy. Nhiều giáo viên tán thành cách giải quyết của tôi nhưng cũng có những người cho tôi là đa sự. Về phía mình, tôi thấy những ý kiến của các giáo viên, ai cũng có cái lý của họ.

Tôi rất băn khoăn và do vậy tôi xin tường thuật lại sự việc xảy ra hôm đó để bạn đọc xem xét và tham gia ý kiến với anh chị em chúng tôi.

Chiều hôm đó, sau hồi trống tan học, học sinh các lớp như "chim sổ lồng" ùa ra khỏi các phòng học. Quang cảnh nhà trường ồn ào, nhốn nháo hẳn lên với những tiếng cười đùa, tiếng tranh cãi sôi nổi, tiếng la gọi nhau om sòm hòa với tiếng chuông xe đạp "leng... leng" ầm ĩ, chói tai làm náo động cả sân trường.  

Bỗng từ phía khu nhà để xe đạp, một bóng áo "phông" đỏ đang ngồi trên xe phóng ra, lách giữa những đám đông đang đi chật sân rồi cố tìm cách vượt lên, xô dạt cả những người bên cạnh để lao ra phía cổng trường.

Đứng trước hiên văn phòng, tôi kịp nhận ra cái "bóng áo đỏ" chính là em Huệ (Huệ nổi tiếng của lớp 11C, được mệnh danh là "Huệ Tây"... một nữ sinh nghịch ngợm và mất trật tự chẳng kém gì con trai). Tôi bực tức gọi giật lại:

- Huệ! Xuống xe?

Nghe tiếng quát gọi, Huệ giật mình, phanh xe chống lại rồi nhảy vội xuống, loạng choạng xô chúi  vào mấy học sinh đang đi cạnh đó.

- Dắt xe vào đây!

- Tôi lớn tiếng quát gọi. Huệ tái mặt, tỏ ra hoảng hốt, lúng túng.

- Có nghe thấy gì không?

- Tôi lại gay gắt. Mặt Huệ lúc này đỏ lên, môi mấp máy nhưng chưa nói thành lời, chỉ từ từ quay xe dắt lại về phía tôi. Đám học sinh thấy thế cũng đổ xô đến vây quanh Huệ và kéo theo đến chỗ tôi. Đợi Huệ đến trước mặt, tôi hất hàm hỏi luôn:

- Huệ? Em có biết mình vừa phóng xe trên sân?

Thưa... có ạ.

- Em biết như thế là đã vi phạm nội quy chứ?

- Huệ nói lý nhí không thành lời.

- Em có biết nếu học sinh đi xe trong sân trường thì phải phạt như thế nào rồi chứ? Hai năm học ở trường, đã có nhiều em vi phạm và bị phạt em chưa tỉnh ra sao? Thưa thầy ...

- Còn thưa gửi gì nữa! Tốt nhất là em hãy tự giác thi hành ngay hình phạt đã quy định. Tôi liền chỉ tay về phía phòng thường trực rồi tiếp:

- Hãy dắt xe vào phòng thường trực để bác bảo vệ lập biên bản và phạt giữ xe lại một ngày.

Trước thái độ đầy kiên quyết và dứt khoát của tôi Huệ không dám nói gì nữa, chỉ có đôi mắt mở to, đỏ hoe chớp chớp như cầu xin...

Không nao núng, tôi vẫn gay gắt ra lệnh: Em có thi hành không? Hết hy vọng, Huệ đành lầm lũi dắt xe về phía phòng thường trực.

Đám học sinh đứng nhìn theo và xì xào, bàn tán.

Tôi được đà "giáo dục" luôn các em đứng đó: Các em thấy rõ "hậu quả" của việc vi phạm nội quy chưa? Bao nhiêu người đã bị phạt rồi mà em ấy cũng không chừa.

- Nhưng... em thưa thầy!

- Một học sinh đứng cạnh tôi rụt rè lên tiếng. Em nói gì?

- Tôi hỏi em và nhận ra đó là học sinh cùng lớp với Huệ.

- Thưa thầy, mẹ bạn Huệ...

- Sao?

- Bạn Huệ sáng nay đi học có nói chuyện với chúng em là mẹ bạn ấy bị cảm nặng cần đi bệnh viện mà bố bạn ấy lại đi công tác vắng. Em chắc bạn ấy vội về quá...

Tin đột ngột bất ngờ ấy làm tôi sững người lại. Tôi nhìn vội về phía phòng thường trực, Huệ đã dắt xe vào trong đó rồi. Tình huống thật bất ngờ và khó xử. Đúng là Huệ đã vi phạm nội quy nhưng Huệ lại vội về vì mẹ đang chờ - phạt hay tha cho Huệ? Sao Huệ không thể dắt xe ra cổng rồi hãy đi?

Làm sao giáo dục được ý thức tôn trọng nội quy?... Tôi cứ bối rối, loay hoay với những ý nghĩ trên mà chưa biết xử lý ra sao thì thấy Huệ cũng đi từ phòng thường trực bước ra, đi vội về phía tôi. Huệ càng đến gần, tôi càng bối rối, thế rồi trong giây phút căng thẳng đó tôi nẩy ra ý định... Huệ đến chỗ tôi và vội vã nói luôn:

- Thưa thầy, bác bảo vệ đã ghi tên và giữ xe lại rồi ạ. Thầy cho em về.

- Khoan đã! Em thấy thầy phạt như thế có đúng với nội quy nhà trường ta quy định không?

- Có ạ. Tôi liền hạ giọng và nói chậm hơn:

- Em đã chấp hành kỷ luật như thế là được rồi, còn bây giờ, em hãy vào lán xe, lấy chiếc xe đạp của thầy để đi về nhà ngay? Thầy vừa được biết mẹ em đang bị mệt nặng... Thôi, vào lấy xe mà về đi. Huệ và các em học sinh bị bất ngờ và sửng sốt trước ý kiến của tôi. Các em và cả Huệ đều tỏ vẻ lưỡng lự hơn là mừng rỡ. Thấy thái độ đó, tôi lại giục:

- Chần chừ gì nữa, cứ lấy xe của thầy, đi về nhanh lên Huệ?

- Thưa thầy ... Mới nói được hai tiếng trên, đôi mắt đỏ hoe của Huệ đã chớp chớp đấm nước mắt. Thưa thầy, nhưng mà nhà thầy ở xa?

- Không sao, em cứ lấy mà đi đi, Huệ! Học sinh đứng vậy quanh chứng kiến việc trên cũng lặng người, hết nhìn Huệ lại nhìn tôi. Thế rồi từ trong đám đông chợt có tiếng một học sinh:

- Thưa thầy, hay... thầy để em đèo bạn ấy về nhà. Câu nói vừa dứt, cả đám học sinh reo hò hưởng ứng:

- "Phải đấy ạ" - "hay đấy" . "Huệ đi đi" - "Đi đi" Thế rồi người nói, người lôi, người đẩy Huệ đi mà không chờ tôi có ý kiến gì, còn Huệ thì chỉ kịp chào tôi một câu rồi bị các bạn kẻo vội đi.

Tôi bàng hoàng đứng lặng trên hiên, nhìn ra phía cổng trường phân vân trước sự việc vừa diễn ra, nghĩ về Huệ và các em học sinh của mình...

       (Nguyễn Anh Minh – Bí thư đoàn trường THPT Khoái Châu - Sưu tầm)


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 11
Hôm qua : 334
Tháng 12 : 2.443
Năm 2021 : 140.029